Forgot password?

Ẩn quảng cáo - Esc

Thích bài này? Bài trướcBài sau

dolphindaiduong

Tue Feb 26, 2013 3:21 pm

#1
  • dolphindaiduong

dolphindaiduong



Thành viên thân thiết
Thành viên thân thiết
Gia Nhập Gia Nhập : 19/01/2012
Bài Viết Bài Viết : 248
Điểm Thưởng Điểm Thưởng : 3082
Cám Ơn Cám Ơn : 2
Bà xã nghịch ngợm, em là của anh – Chương 9&10 Empty Bà xã nghịch ngợm, em là của anh – Chương 9&10

-Tới rồi!

Thấy nó không trả lời hắn bước xuống mở cửa xe bế nó ra ngoài.

-Ái….em có bị bại liệt đâu mà anh cứ như vậy?

Hắn không thèm quan tâm cứ đưa nó đi, nó nhận ra đây là cái bờ hồ hôm bữa, cũng là nơi nó gặp hắn lần đầu (theo lời hắn nói)

Không hiểu tên vệ sĩ đã đóng quân ở đó tự khi nào, bên cạnh là một…chiếc xe đạp.

-“Không lẽ lại nhờ ông chú mặc vest này chở mình đi dạo?…”

Đang nghĩ thì hắn đặt nó ngồi một bên trên yên sau, ra hiệu cho tên vệ sĩ. Tên này hiểu ý:

-Thiếu gia ….cố lên!

Vẻ mặt căng thẳng hắn leo lên yên xe với sự ngạc nhiên của nó:

-NGồi im đó siêu quậy!

Nói xong hắn từ từ….đạp xe lăn bánh. Khỏi nói cũng biết nó bất ngờ và …”lo sợ” như thế nào.

-Nè….nè..được…được không đó!

Hắn thấy vậy gắt nhẹ:

-Trật tự!

-……………..

-Đã quá, anh siêu thiệt đó nha hihi

Nó ngồi sau xe “nịnh bợ” hết lời làm hắn thấy “mát dạ” lắm, cười thầm trong bụng:

-“haha, thành công. Không uổng công mấy ngày nay nai lưng ra chở cái tên bự con đó(vệ sĩ )”

BỖng nhiên phía sau nó im lặng làm hắn tò mò:

-nè sao vậy? Sung sướng quá bất tỉnh luôn rồi hả.

-không!

-chứ sao?

-CẢm động…

Không kịp trả lời tim hắn như bị ai đặt thuốc nổ cứ như muốn phá nát lồng ngực khi từ phía sau nó nhẹ nhàng ngả đầu vào lưng hắn…

Những cơn gió đưa một hương thơm thoảng qua măt hồ…..

Tối hôm đó nó ngủ ngon lành còn đâu biết có người đang “thao thức”:

-Ui da…sao nhức chân zữ zậy nè….

*HÔM SAU:

Hôm nay đi học trở lại nó vui lắm dậy chuẩn bị từ sớm. Rồi nó, hắn, Mạnh Khang và Bảo Như cùng nhau tới trường.

*GIỜ GIẢI LAO:

Cả bọn ra căn tin ngồi bàn chuyện …đi chơi rất sôi nổi nhất là nó.

Hải yến rất chu đáo đã tính toán hết cả

-Chúng ta sẽ đi vào dịp lễ, lúc đó trường cho nghỉ 3 ngày, xế chiều đi thì gần tối sẽ tới nơi.

-Được được đó, phải mang theo thêm thật nhiều đồ ăn và bánh kẹo

Nó hứng khởi góp ý nhưng nhanh chóng bị hắn chặn họng

-làm gì?

Nó nhăn mặt liếc hắn:

-Để ăn chứ làm gì!

-Anh có nói sẽ cho em đi sao?

Cả đám tròn mắt nhìn bộ mặt tỉnh như ruồi của hắn.

-Hả…a…a… VẬY LÀ SAO- Cả đám đồng thanh

- Sao trăng gì? Chuyến đi này là sao, anh đâu có biết trước nên sao để cho em đi.

Câu nói đó như thức tỉnh nó…CHỜI ƠI NÓ QUÊN “BÁO CÁO” với hắn.

Thái độ của người biết lỗi nó cười hì hì

-Không phải đâu, em chỉ muốn….mún…

-Muốn gì?

Hắn làm mặt ngầu khiến nó nổi da gà:

-Ak, muốn tạo bất ngờ cho anh híhí

-XẠO SỰ!

-Thật..thật mà , không khí trong lành rất hợp với những người ….ah` àh …. những …thiên tài đẹp trai như anh….

-Ngụy biện!

Thật đó, năn nỉ mà, cho em đi đi, nha…nha…nha…

Nó níu níu lay lay hắn mà mặt hắn vẫn khó đăm đăm. Nó nhìn qua “chủ xị” của chuyến đi là Hải yến cầu cứu. Hải yến nuốt nước bọt cái “ực” nhìn hắn…cười cười

-À..ờ, không khí ở đó rất tốt cho Tiểu Du vì nó mới hết bệnh, à…à… Anh đi cùng đi sẵn tiện “canh chừng” nó cho nó bớt quậy phá.

-Đúng đó, năn nỉ mà….nha…đi nha…

Không thèm mềm lòng trước cặp mắt long lanh của nó , tay chống đầu, nghiêng mặt miệng nhếch mép cười đểu:
-Cho em đi anh được gì?

Nó “chưng hửng” , hôm nay hắn ngã giá với nó nữa chứ, Bảo Như đỡ lời cho nó:

-Vậy anh muốn gì? Chỉ cần cho chỉ đi anh muốn gì chỉ cũng làm. Ok?

-HẢ…Ả…Ả…. –nó trợn mắt

Hắn lại cười nửa miệng nhìn nó rồi nhìn Bảo Như:

-Xong!

Hắn và Bảo Như bắt tay nhau xem như “cuộc trao đổi” đã hoàn tất, nhìn qua hắn xoa đầu nó:

-Em được đi!

Mặt nó ngu ra, chứng tỏ “đương sự” vẫn còn ngơ ngác khi thấy “cuộc đời” bị anh em nhà đó “thỏa thuận” lẹ quá. Nó chỉ biết thở dài mong chờ ở “lòng từ bi” của hắn.

*RA VỀ:

-mọi người ra xe trước đi em vào nhà vệ sinh sẽ ra ngay.

Nó nói vọng lại chỗ 3 người “cùng nhà” rồi chạy một mạch đi luôn.

-Ui…thoải mái quá

Từ nhà vệ sinh đi ra nó có cảm giác một người đang “rình” nó. Sợ hãi nó rảo bước nhanh hơn nhưng vô ích, một bàn tay nắm lấy cổ tay nó.

-Tiểu Du!….

Quay qua nó ngạc nhiên thấy một người con trai trạc tuổi Gia Huy nét mặt vui mừng nhìn nó. Chưa hết ngỡ ngàng người đó nắm 2 tay nó “tay bắt mặt mừng”

-Tiểu Du, anh tìm em mãi, sao em không liên lạc với anh?

-Sao?…sao lại…

Nó chỉ biết lắp bắp không hiểu tên này đang nói gì. Còn người kia vui mừng quá cứ hỏi đủ thứ.

-Tiểu Du biết em gặp tai nạn anh lo lắm, tìm em mãi mới biết em đã chuyển trường tới đây. Khó khăn lắm anh mới xin vô đây học được chỉ mong gặp em mà mấy bữa rồi tìm cả trường vẫn ko thấy anh cứ tưởng không được gặp em nữa.

Nó tuy không hiểu gì cứ tròn mắt rồi miệng thì há ra như muôn “ăn ruồi” nó lắp bắp:

-Anh…à…mấy hôm trước tôi bị bệnh nên nghỉ.

Người kia lo lắng:

-Vậy ha? Em không khỏe sao?

-ờ..ờ cám ơn tôi cũng đỡ rồi!

Dường như thấy có điều bất thường người kia siết chặt tay nó

-Em sao vậy Tiểu Du, anh là Khải Tuấn đây mà!

*ĐƯỜNG KHẢI TUẤN

+Sống tình cảm, tính tình dịu dàng, khuôn mặt tri thức không đẹp “rạng ngời”và nổi bật nhưng có nét cuốn hút riêng nếu nhìn kỹ.

+Thân Thế: gia đình có công ty lớn làm ăn phát đạt tại thành phố K

-ơ…Khải Tuấn…

Nó vẫn ngạc nhiên đầu óc rối bời

-Đúng rồi, em không nhận ra anh sao? Sao em không về nhà?

-Nhà…nhà ha?

-Em sao vậy? Ba mẹ em mất tích không biết công ty của gia đình em sao rồi, em mau về giải quyết đi, nào…a đưa em về

Nó còn chưa hiểu gì thì Khải Tuấn đã kéo tay nó đi

-Ơ…Khoan …khoan..

Nó còn đang bối rối thì giọng nói quen thuộc vang lên:

-Bỏ vợ tôi ra !

Khải Tuấn giật mình quay lại thì thấy một tên con trai nhìn rất quen đang từ từ bước tới dằn tay nó ra khỏi tay Khải Tuấn rồi kéo về phía mình.

-Gia…Gia Huy!

Nó vẫn còn ngơ ngác “như con tê giác” thì 2 tên kia bắt đầu “Tuyên chiến”

-khải Tuấn, cậu làm gì lôi kéo vợ tôi vậy?

-Gia Huy? Sao anh lại ở đây?

Khải Tuấn hơi ngạc nhiên về sự có mặt của Gia Huy, nhưng rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh

-À,…Đây là học viện The Rose mà tại sao tôi lại quên nhỉ?

Đứng giữa nhìn 2 người cười cười nói nói mà mắt thì đang nhìn nhau té lửa nó mới lên tiếng:

-Anh…Anh Khải Tuấn, Xin lỗi nhưng …. tôi không biết có quen với anh không nữa..

Khải Tuấn lo lắng:

-Em đang nói gì vậy Tiểu Du?

Nó tỏ vẻ ái ngại

-Xin..xin lỗi vì không nhớ ra anh vì sau tai nạn đó tôi…tôi không còn nhớ gì nữa!

-Không..không nhớ?

-Đúng, tôi…mất trí nhớ !

-Mất..mất trí nhớ?

Nghe nó nói mà Khải Tuấn có cảm giác mặt đất dưới chân đang nứt ra, khuôn mặt có nét hụt hẫng

-Sao lại như vậy? Em không thể quên, không thể mất trí nhớ được, Tiểu Du em nhớ lại đi mà, Anh là Đường Khải Tuấn em nhớ lại đi….

Thấy Khải Tuấn như vậy nó rất bối rối

-Xin…xin lỗi nhưng…

-Không , Sao em có thể quên anh? Chúng ta gặp nhau cách đây 2 năm, bao nhiêu kỷ niệm đẹp em không nhớ sao?

-Ơ…Tôi…

-Tiểu Du sao em có thể quên anh, quên tình cảm anh….

Hắn hết kiên nhẫn vòng tay qua vai nó ôm sát vào người, mặt vẫn thản nhiên:

-Đủ rồi, Khải Tuấn cậu không thấy sao? Cậu đang làm Tiểu Du khó xử đó, Tiểu Du không còn nhớ gì hết, không nhớ cậu đâu, tốt nhất cậu nên về đi đừng làm phiền chúng tôi nữa.

Khải Tuấn tức giận:

-“Chúng tôi” Tiểu Du không lẽ em…?

-Đúng, cô ấy là hôn thê của tôi!

Khải Tuấn hét lớn:

-TÔI KHÔNG HỎI ANH. Tiểu Du , em trả lời đi có đúng là em đã đồng ý không?

Bây Giờ nó thực sự khó hiểu, người này là sao có quan hệ gì với nó? Sao anh ta lại kích động như vậy? Thấy nó im lặng hắn xiết chặt vai nó:

-Tiểu Du , em nói cho cậu ấy biết đi!

Nó thấy Khải Tuấn thật đáng thương nó nghĩ:

-“Nên cho anh ta biết sự thật cũng tốt”

-Tôi là vợ chưa cưới của Gia Huy thật mà, anh đừng hung dữ với anh ấy như vậy!

-NÓI DỐI. Em không thể đồng ý nhanh như vậy.

Hắn bực tức khẽ cau mày

-Khải Tuấn, chính cậu đã nghe rồi đó, đừng lôi thôi nữa tôi không đủ kiên nhẫn nữa đâu, cậu về đi.

Nói rồi hắn kéo theo nó quay người đi để lại Khải Tuấn với khuôn mặt tuyệt vọng, khụy xuống :

-Mình thua rồi sao?

Từ xa một cặp mắt nãy giờ đã chứng kiến “vở kịch” từ đầu tới cuối.

Trên xe, khuôn mặt hắn đắc thắng nhìn nó:

-Em sao vậy? Nãy giờ không nói gi?

-Người đó là sao với em vậy? Hình như anh cũng biết anh ta?

Hắn khẽ nhăn mặt:

-Em hỏi làm gì? Quan tâm hắn sao?

-CÓ một chút, vì em không nhớ gì nên…

-Một người bạn thôi!

Hắn ngắt lời nó, nhưng hình như sau khi gặp Khải Tuấn nó Bắt đầu có nhiều câu hỏi về cuộc sống của nó trước đây

-Em có thân với Khải Tuấn không? Sao anh ta có thái độ như vậy?

Hắn khó chịu

-Không thân thiết gì hết, cậu ta chỉ là bạn bình thường, em quên cậu ta đi.

-Vậy…em vẫn có nhà đúng không? Sao anh không đưa em về nhà mà…

-Sao hôm nay em hỏi nhìu vậy?

Hắn ngắt lời nó vẻ bực dọc, nó kiên nhẫn:

-còn công ty nhà em? Anh nói em biết đi?

-Em không cần lo những chuyện đó.

-em có thể làm bạn với Khải Tuấn không?

-Không được!

Sau vài câu nó mất đi sự kiên nhẫn nãy giờ đang có:

-Anh thật gia trưởng, sao việc gì cũng giấu em?

-Cái gì?

-Hay anh làm gì sai sợ em biết? Muốn biết về cuộc sống của mình có gì sai?

-Nghe lời anh được không?

-KHÔNG, KHÔNG ĐƯỢC…a có biết cảm giác đầu óc trống rỗng là như thế nào không? Còn anh thì không chịu kể gì cho em nghe , em đã chờ chờ tới hôm nay rồi.

-Không phải chỉ cần anh là đủ sao? Bạn bè em có thể tìm người khác mà như bây giờ không phải tốt sao? Em có Bảo Như, Mạnh Khang còn Hải Yến Và Đại Ảnh và….

-Thôi đi, nếu anh không muốn nói thì thôi. Anh thật ích kỷ.

-……………

Về tới nhà nó đi thẳng vào không thèm chào hỏi ai lên lầu đóng sầm cửa.

Mạnh Khang và Bảo Như về trc nên không hiểu chuyện gì:

-Sao? Sao vậy …cãi nhau ak?

Hắn không đáp một cánh cửa nữa đập mạnh trên lầu.
*BUỔI TỐI:

Nằm ôm con voi mà nó vẫn chưa hết giận, nó thấy ghét hắn, giận hắn, muốn “nghỉ chơi” với hắn.

Còn hắn nhốt mình trong phòng đầu óc hỗn độn, tai văng vẳng tiếng cãi nhau với nó lúc nãy. Nhưng 2 “anh chị” này có một điểm chung: ai gõ cửa cũng không mở.

Bảo Như lo lắng nhìn Mạnh Khang:

-Làm sao đây?

Mạnh Khang nhún vai lắc đầu rồi cả 2 cũng “giải tán”

Sau “một thời gian dài” suy nghĩ, trằn trọc, bất an hắn đưa ra một quyết định “vô cùng”….mất mặt là….đi xin lỗi nó.

Cộc…cộc….

-……………………….(ở trong im lặng)

Cộc….cộc…cộc…

-…………………. (vẫn im re)

Rầm…rầm…rầm…

-ĐỦ RỒI, MUỐN PHÁ CỬA LUÔN HA? ĐI CHỖ KHÁC HẾT ĐI.

-Nhóc con , mau mở cửa cho” chồng” em nếu không anh tự vào đó.

-Tùy anh!

Hắn xoay tay nắm cửa……không được.

-“Hừ…dám chơi trò khóa trái cửa”

Bên trong nó đang đắc ý vì hắn vặn muốn bung tay nắm cửa nhưng vẫn không mở được.

5 Phút sau:

-“sao im re vậy cà?”

Nó tò mò bước thật nhẹ xuống giường tiến tới sát cửa áp tai lên nghe ngóng

Nó tập trung cao độ để nghe thử coi sau lớp cửa gỗ dày cộm hắn có còn đứng đó không.

Sau 5 phút nghe ngóng nó thất bại thở ra.

-‘Không nghe gì hết “

-Em to gan thật, giở trò khóa cửa nhốt chồng ở ngoài!

Bỗng nó giật thót tim khi tiếng hắn lạnh ngắt phía sau lưng nó.

-Á á á ….

Quay qua nó vô cùng “thảng thốt” khi thấy hắn đang ở ngoài cửa sổ phòng nó, nó chỉ nhìn thấy “phần trên” của hắn, 2 tay đang vịn vào thành cửa và…cầm theo một túi giấy


-Anh…sao?…sao anh lại…?… sao có thể….????

Mặt hắn có vẻ rất “khổ sở”

-Em định để anh đu ở đây mãi àh, anh sắp không chịu nổi rồi!…kéo anh lên!

Nó hốt hoảng chạy tới nắm lấy 2 tay hắn cố gắng kéo lên

-Cố lên, để em giúp anh!

Bao nhiêu giận hờn biến đâu mất, nó còn tự trách mình sao hồi nãy không cho hắn vào nếu không thì….

Đang “sám hối” thì nó khựng lại. Thì ra hắn không “mạo hiểm” trèo tường lên mà ở dưới có một đống người….vịn thang cho hắn.

Mặt nó tối lại vì bị lừa, nó bực bội:

-Các người…các người….

Trong đám “diễn viên” ở dưới Bảo Như và Mạnh Khang đang nhìn nó cười tít mắt.

Nó giận run lên hất tay hắn ra leo lên giường trùm chăn kín hết người.

Thấy tình hình “chiến sự” có vẻ căng thẳng hắn trèo vào phòng tiến tới phía giường của nó.

-Nè, giận hả “chân voi”?

Trong chăn không có động tĩnh gì. Hắn mở túi giấy lấy ra một hộp kem to hơn mọi bữa.

-Mở chăn ra anh cho em kem!

Nó vẫn “im hơi lặng tiếng”

Thấy kế sách này không ổn hắn lấy tay kéo kéo tấm chăn xuống khỏi đầu nó nhưng vô ích, nó giữ rất chặt.

Sau mấy giây giằng co trong “im lặng” hắn bất ngờ giật mạnh cái chăn. Khuôn mặt giận dỗi của nó “xuất hiện”

Hắn xúc một thìa kem để gần miệng nó nói giọng nhỏ nhẹ mà như ra lệnh hình như tố chất đó đã có sẵn trong “xương tủy” tên này;

-Há miệng ra!

Và cũng có lẽ tố chất “nghe lời hắn” cũng có sẵn ở nó, nó ngoan ngoãn há miệng cho hắn đút thìa kem vào.

-Ngon không?

Nó không đáp. Điều đó chứng minh nó vẫn chưa bị hắn “mua chuộc” bởi mấy thìa kem.

Khuôn mặt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh vốn có hắn lấy trong túi giấy ra thêm một vài bức ảnh nữa đưa cho nó.

Tới giờ phút này nó không thể im lặng nữa, vì trong ảnh là hình một cặp vợ chồng và…có cả nó nữa.

-Đây là…..

Nó nhìn hắn như muốn hắn xác minh điều nó đang nghĩ :

-Đúng rồi, ba mẹ của em đó!

-Ba…mẹ, thì ra khuôn mặt của họ cũng như em tưởng tượng.

Hắn ngồi dựa vào thành giường, nửa nằm nửa ngồi chỉ vào bức hình:

-Ừ, mẹ em rất hiền và đảm đang em có khuôn mặt giống mẹ đó.

Nó mỉm cười

-Ba em là người như thế nào?

-theo anh biết BA em là người đàn ông gương mẫu rất thương vợ con, em nhìn đi, đôi mắt em rất giống ba em đó.

- Ba mẹ đẹp quá.

Mắt nó long lanh , bên trong như có một màn mưa đọng lại ở đó chỉ chờ nó đồng ý sẽ đổ mưa trên mặt nó bất cứ lúc nào.
Hắn nhanh chóng đưa tay lên gạt đi lớp nước ngấn trên mi trước khi nó kịp rơi xuống.

Nó nhìn hắn ánh mắt cầu khẩn:

-Anh nói ba mẹ chỉ mất tích chứ chưa có gì chứng minh họ đã chết, anh có thể….có thể giúp em…
Biết nó khó mở lời hắn cắt ngang:

-Anh cho người đi tìm rồi khi nào có tin gì họ sẽ báo cho chúng ta ngay.

Nó thở phào rồi khuôn mặt trở nên lo lắng:

-Em nghĩ em không thể ở đây mãi được.

Là một người tinh ý hắn nói giọng chắc nịch:

-Em đừng lo, nhà của em ở thành phố K anh đã cho người chăm lo. Còn công ty và công việc kinh doanh của gia đình em anh và ba mẹ anh đang giúp em quản lý, công việc bây giờ đã đi vào quỹ đạo

Nó vô cùng ngạc nhiên, không ngờ hắn chu đáo như vậy, xắp sếp mọi chuyện cho nó tươm tất. Cả ba mẹ hắn nữa, dù là có hôn ước nhưng họ cũng không cần làm vậy, họ tốt với gia đình nó quá.

-Cám ơn….cám ơn anh..cả ba mẹ anh nữa!

-Há miệng!

Một thìa kem mang hơi lạnh ùa vào miệng nó, hắn vẫn vậy, thái độ bất cần, điềm tĩnh ánh mắt màu nâu kiên nghị làm nó cứ nghĩ hắn lớn hơn nó cả chục tuổi chứ không phải 1 tuổi.

-Em không cần cảm ơn, ba mẹ chúng ta là bạn thân nên…..

Nó nhìn hắn như đag chờ một lời “ngọt ngào” phát ra từ hắn

-…Nên mới chịu nhận một “siêu quậy” hậu đậu như em về làm dâu!

Nó “thất vọng tràn trề” với câu nói “độc địa” của hắn.

-Anh…..

Đang định nói thì nó im lặng vì hắn đã đổi thái độ, ánh mắt kiên nghị bây giờ trở nên trống trải vô hạn:

-Anh sẽ sắp xếp tất cả, nên em chỉ cần ở đây, ….bên cạnh anh là được rồi.

Nhìn ánh mắt hắn nó không thể từ chối, không hiểu từ khi nào nó rất để ý tới tâm trạng của hắn.

Khẽ luồng tay vào tay hắn , bàn tay to lớn, ấm áp này luôn bên cạnh mỗi khi nó cần. Hắn hơi ngạc nhiên vì lần đầu nó “tốt”với hắn như vậy, hắn khẽ mấp máy môi:

-Vậy em làm hôn thê của anh đi!

Nó hơi ngạc nhiên trước câu nói của hắn, nhưng không nghĩ ngợi gì nói vui vẻ trả lời:

-Anh có bị bệnh không?

-Bệnh gì?

-Bệnh ngốc!

Hắn “chưng hững” không ngờ nó chơi chiêu “gậy ong đập lưng ong” với hắn. Hắn bình thản:

-Có, bệnh ngốc, bệnh ngốc thời kỳ cuối nên mới chấp nhận cô vợ quậy phá như em.

Nó không ngờ hắn “cao tay ấn” như vậy, nó nổi sùng:

-Ai nói em là vợ anh, mới là hôn thê thôi!

Hắn mỉm cười.
-Duyệt, coi như em đồng ý chính thức trở thành vợ sắp cưới của anh.

Nó hếch mũi:

-Đồ ngốc thì trước giờ vẫn vậy còn gì!

Mặc kệ nó nghĩ hắn ngốc hay “lú lẩn” nó đâu biết trong lòng hắn đang “nở hoa” , chính miệng nó nói như vậy có nghĩa nó đã có tình cảm với hắn, nó không từ chối hôn sự này.

Nhìn hắn vui vẻ nó không hiểu hắn vui cái gì nhưng chỉ cần thấy hắn vui như bây giờ là nó đã yên tâm rồi.

Bất giác hắn cúi mặt xuống thật gần, tim nó một lần nữa run lên mặt ửng thêm sắc hồng. Nó hơi khép mi. Môi hắn đã gần lắm rồi, nó hồi hộp:

-“làm sao?….làm sao….làm sao giờ”!!!!!!

1 nốt nhạc

2 nốt nhạc..

Không cảm thấy gì nó mở mắt ra… bất chợt hắn vén tóc mái nó qua hôn lên trán làm mặt nó đỏ như cà chua chín.

Hắn mỉm cười châm chọc:

-Sao vậy? Vẫn còn “mơ tưởng” tới việc anh hôn lên môi em à?

Nó ngượng chín người:

-KHÔN…G….KHÔNG…DÁM ĐÂU, AI MÀ THÈM..

Hắn vuốt từng lọn tóc của nó:

-Vợ ak, em không cần tự “dối lòng” đâu

Nó càng tức điên với tên này:

-Nói…nói cho mà…biết, sau…sau này muốn hôn…em thì phải…phải…

-Phải sao?

-…phải..phải..xin phép trước

Hắn cố nhịn cười khuôn mặt bắt đầu ửng hồng, lại tiến sát nó hắn nói giọng của…..Mạnh Khang (nghĩa là giọng háo sắc đó)

-Vậy bây giờ anh hôn em nhé!

-HẢ…A..NỮA..NỮA HẢ?

Hắn đã tiến thật gần , giống như đang thử thách tim nó vậy

Nó nhắm tịt mắt .

Hắn nhìn bộ dạng của nó mỉm cười nhẹ xoa đầu nó:

-Thôi, cho em nợ!

Nói rồi hắn lại bàn học của nó cầm chìa khóa mở cửa bước ra ngoài, tay giơ giơ chùm chìa khóa:

-Cái này anh tịch thu!

Nó lơ ngơ như “bò đội nơ” lẩm bẩm

-“mình có nợ Anh ta sao?”

*SÁNG:

Ngồi ăn sáng mà hắn muốn nổ cái đầu, mặt hắn nghiêm nghị ngồi “ăn cho qua bữa” thì Mạnh Khang và nó như muốn lật tung cái bàn ăn chì vì một chuyện con nít mới làm: “dành ăn”

Nó chồm hết người qua phía kia để gắp lại miếng thịt mà Mạnh Khang “cướp” của nó:

-Trả, trả đây!

-“Voi con” em nhỏ như vậy ăn không hết đâu để anh ăn….dùm cho hihi

-Không, TRẢ TÔI NGAYYYYYYYYYYY

-hông

-Đưa đây!

Màn đấu đũa và đấu khẩu kết thúc khi Mạnh Khang một tay đẩy đầu nó ra một tay gắp miếng thịt to bằng cái bánh in nhét vô miệng trước sự chứng kiến của “bàn dân thiên hạ’

-ANH….ANH..DÁM………..

Nó giận dữ ánh mắt tóe lửa nhìn Mạnh Khang nhai “trệu trạo” miếng thịt của nó.

Hắn thở ra nhìn Mạnh Khang

-Sao ngày nào cậu cũng chọc ghẹo “vợ” tôi thế?

Miệng đầy thịt Mạnh Khang không nói được chỉ cười trừ. Nhìn mặt nó hắn ra hiệu cho quản gia lâm, ông quản gia hiểu ý:

-thưa cô chủ, chúng tôi vừa làm xong miếng khác đây!

Hắn như chợt nhớ ra điều gì nhìn đám người hầu:

-Sao cứ gọi “vợ tôi” là cô chủ?

Mọi người ngơ ngác chỉ có quản gia Lâm khéo léo cúi người

-Vâng! Xin lỗi thiếu gia

Rồi quay qua nó nói một câu làm nó muôn nhường miếng thịt này cho Mạnh Khang luôn:

-Xin lỗi….. THIẾU PHU NHÂN!

-Ặc…..thiếu….thiếu phu…nhân sao?

Mấy người phía sau cũng đồng thanh nói theo làm nó mắc cỡ quá chời.

-Đi học!

Hắn đứng dậy trước, nó, Bảo Như và Mạnh khang cũng bước theo. Có điều hôm nay hắn không để nó và Bảo Như “dung dăng dung dẻ” nữa mà khoác tay lên vai nó bước đi

Hai hàng người hầu lại đồng thanh:

-Thiếu gia, thiếu phu nhân đi học vui vẻ!

-ờ …ờ tôi …tôi đi nhé!

Vừa bước xuống xe hắn lại tạo “scandal” bằng động tác khoát tay qua vai nó làm ai cũng sửng sốt. Dù biết nó và hắn có quan hệ đặc biệt nhưng trước đó ít khi nào thấy hắn thân mật với nó như vậy.

Nó chỉ còn biết “an phận” trong tay hắn để phòng nguy cơ “bị quê” nếu có ý kiến.

*GIẢI LAO:

-Đại Ảnh bạn không ra căn tin sao?

Nó nhìn Đại Ảnh thắc mắc:

-Ak, các bạn đi trước đi mình đợi một người bạn rồi sẽ xuống sau

Không hiểu sao hôm nay hắn lạ quá, cứ dính với nó như”keo dính chuột” làm bao nhiêu cặp mắt chú ý

-Nè, hôm nay anh sao vậy? Xích ra chút đi không thấy….

Chưa hết câu hắn đã kéo nó đứng dậy để nó ngồi lên đùi, vậy mà mặt hắn cứ tỉnh bơ làm như đây là “chuyện bình thường ở chợ” vậy.

-Anh …Anh làm gì vậy?

Nó đỏ mặt còn mấy đứa xung quanh tha hồ “đỏ mắt”

Định vùng đứng dậy thì một tay hắn ôm eo nó kéo xuống nó cố gắng thế nào cũng không đứng dậy nổi

-Anh bỏ ra, làm như chốn không người vậy?

Hắn vẫn thản nhiên:

-Nếu ở chốn không người em nghĩ anh sẽ chỉ làm như vầy thôi sao?

-cái….cái..gì…

Mặt nó đã đỏ lắm rồi mà hắn còn nói vậy khác nào muốn nó chết

Mạnh Khang, Bảo Như và Hải Yến thì nhờ vậy được xem phim tình cảm pha lẫn phim Hài nên cứ cười suốt.

Còn đám người xung quanh ngừng hoạt động vì câu nói “chết người” của hắn.

-Há miệng!

Hắn vẫn tỉnh bơ xúc một thìa kem cho để sát môi nó. Mạnh khang “thêm dầu vào lửa”

-Haha “voi con” à, tốt nhấ em nên nghe lời cậu ta nếu không muốn gây thêm sự chú ý.

Trúng tâm lý nó ngoan ngoãn há miệng ra cho hắn đút kem vào .

-Mấy bạn, mình muốn giới thiệu mấy bạn với một người

Giọng Đại Ảnh í ới , cả bọn nhìn sang thấy Đại Ảnh đang khoát tay một tên con trai , nó há hốc:

-Khải…Khải Tuấn!

Nó ngạc nhiên nhìn Khải Tuấn, hắn bắt đầu đanh mặt lại hơi nhíu mày, còn Khải Tuấn thấy nó đang ngồi trên người hắn cũng thoáng nét tức giận nhưng sau đó mau chóng mỉm cười:

-Xin chào tôi là Đường Khải Tuấn

-Tiểu Du bạn quen Khải Tuấn hả?

Đại Ảnh tỏ vẻ ngạc nhiên tò mò hỏi. Không đợi nó trả lời hắn ôm chặt nó hơn nói giọng đắc ý:

-Trước khi “vợ tôi” chưa mất trí nhớ Khải Tuấn cũng là bạn cô ấy.

Thấy hắn như vậy Khải Tuấn nhìn hắn chằm chặp như muốn xông vào đè hắn xuống mà đánh nếu có thể.

Bảo Như và Mạnh Khang dường như thấy điều gì đó. Mạnh Khang cười tươi như “bông”

-Nè, Mau ngồi đi, Đại Ảnh em giới thiệu chúng tôi với bạn mới nữa chứ sao cứ đứng ngây ra thế.

-ah, xin lỗi . nè Khải Tuấn đây là Mạnh Khang, Hải Yến Và Bảo Như còn kia là….

-Trần Gia Huy!

Không đợi Đại Ảnh nói Khải Tuấn đã mím môi kêu tên hắn. Hắn vẫn ôm chặt nó nhếch mép cười như thách thức Khải Tuấn.

-Khải Tuấn cũng muốn đi du lịch với tụi mình các cậu cho Khải Tuấn đi với nha!

Đại Ảnh vẫn vô tư trong cái không khí làm ai cũng “nghi ngờ” này.

Mọi người không trả lời vì biết có lẽ mối quan hệ giữa 3 người này không phải đơn giản.

Nó nhìn hắn định mở lời:

-Gia Huy anh….

-Được thôi!

Hắn cười nửa miệng nhìn Khải TUấn, Khải Tuấn cũng nhìn hắn đầy khiêu khích

*Buổi tối:

Cộc…cộc…

-Vào đi!

Mạnh Khang bước vào thấy hắn đang nằm gối đầu đọc sách.

-Chuyện gì?

Hắn hỏi một cách dửng dưng nhưng Mạnh Khang rất nghiêm túc:

-Để Khải Tuấn ở gần Tiểu Du cậu không…

-Không, không cần phải lo!

Hắn đáp lời Mạnh Khang vẻ tự tin, Mạnh Khang nhếch môi:

-Đừng quá ỷ y, tôi thấy Khải Tuấn đã có sẵn kế hoạch rồi đó , tên đó cũng không hiền đâu.
Hắn thôi không đọc sách nữa đưa mắt nhìn Mạnh Khang, ánh mắt màu nâu nhạt đó lại hiện ra tia nhìn đắc thắng và quỷ quyệt

-Chính vì vậy tôi mới không lo,

-Ý cậu là…?

Trên môi hắn nở nụ cười tinh ranh :

-Khải Tuấn càng chuẩn bị chu đáo thì càng làm Tiểu Du …xa hắn hơn thôi. Hừ….hắn không biết Tiểu Du bây giờ đã khác, theo cậu Tiểu Du tin tưởng tôi, hôn phu của cô ấy..hay một người bạn cô ấy không có chút ấn tượng?

Khải Tuấn nhìn hắn, ánh mắt có chút nể phục nhưng cũng xen lẫn nghi ngờ:

-tôi không nghĩ chỉ có vậy.

Mạnh Khang quá hiểu hắn. Thấy hắn giả vờ không hiểu Mạnh Khang “hoạch tẹt”

-Nói đi! Quân át chủ bài lần này của cậu là gì?

Vẫn khuôn mặt nghiêm nghị hắn cầm cuốn sách lên trước mặt, nhưng vẫn trả lời Mạnh Khang:

-Trái tim cô ấy!

Mạnh Khang cười thật tươi, không nói nhưng hắn cũng nhận biết những thay đổi nhỏ từ “tên bạn nối khố” của mình. Miệng lẩm bẩm

-“Voi con” coi vậy mà lợi hại !
Trả lời chủ đề này

Reply by Facebook
Điện thoại: 01692521505 - Email: phutu01@gmail.com - Yahoo: ad_phutu@yahoo.com - Bảng báo giá